Mời em uống rượu / Thơ CAO THOẠI CHÂU

(T10VT15) Thơ Cao Thoại Châu đến với chúng tôi trong một thung lũng mịt mùng sương khói. Rồi ngấm, rồi say. Và đọng lại nên được đông đảo người yêu thơ đón nhận cũng là lẽ tự nhiên… (Trần Hoàng)

download DownLoad tài liệu(447,66KB)




CAO THOẠI CHÂU -


NIỀM VI DIỆU CỦA ĐÓA HOA DẠI CÔ ĐƠN


             Gần 17 tuổi, lần đầu tiên tôi giáp mặt với nỗi cô đơn, khủng hoảng và suy sụp. Người thân vẫn kề cận, bạn bè vẫn kề bên... nhưng sao tưởng chừng cả thế giới vắng lặng hẳn đi y như cõi chết, khi chỉ vì một người thiếu nữ đã đi xa... Đúng vào lúc lần đầu hụt hẫng vì thất vọng ấy, lần đầu chạm vào khuôn mặt dị kỳ của niềm cô độc… tôi đọc “Mời Em Uống Rượu” của Cao Thoại Châu. Ngay lập tức, bài thơ như vừa nhấn tôi chìm sâu hơn vào trạng thái đớn đau - lại như vừa xoa dịu tôi, nâng tôi lên bằng niềm cảm thông, an ủi…

          Ta đội nón đi mời em uống rượu / cuộc tình sầu thôi hãy gác qua bên / ta đâu có giận hờn chi cuộc sống / dù thật tình buồn lắm phải không em / ... / Thôi giã tiệc và xin chào bạn nhỏ / ta tủi hờn bóp nát chiếc ly không / và ta tưởng chính mình đang vỡ / quán cô hồn ngủ trọ khách cô đơn... Bài thơ khá dài nhưng với tôi lúc ấy là quá ngắn. Bản chất tham lam của sự đồng cảm nằm chính ở chỗ này chăng? Đó cũng chính là lần đầu tiên tôi biết tên Cao Thoại Châu, một nhà thơ. Sau đó, tồi tìm, gặp và đặc biệt thích những Tuổi Xa Người, Để Nhớ Lúc Trâm Xa... nhưng dấu ấn hạnh ngộ với Mời Em Uống Rượu vẫn vẹn nguyên, chính xác hơn, ngày càng đậm nét.

         Với tôi, nỗi cô đơn trong thơ Cao Thoại Châu - dù là thơ của ba bốn mươi năm trước hay ngay cả những bài thơ anh viết gần đây - luôn không bủa vây cái thằng người bằng sương đùn khói dựng mù chong, mà bằng nét âm thầm cô lẻ của một đóa hoa dại nằm đâu đó ngẫu nhiên với đời, trên một lưng chừng dốc đồi nào đó ở quê tôi. Những câu thơ tụng ca niềm vi diệu của cô đơn qua màu hoa rất “dại” của sự âm thầm nhưng cũng rất mặc nhiên không che giấu trong chính bản thân mình một niềm kiêu hãnh - niềm kiêu hãnh của cô đơn.

           Sau này, thân với nhau, tôi hiểu và lý giải được đôi phần cái màu “dại” của riêng anh và cả lý do vì sao anh có thể có được niềm vi diệu ấy trong những lời thơ viết về cái tôi-một-mình-âm-thầm giữa mênh-mông-đời-một-cõi. Tự thân, có lẽ anh luôn ý thức và bằng lòng với cái màu “dại” ấy ở mình. Anh có nụ cười rất tươi nhưng nụ cười tươi ấy cũng vẫn lộ nét cô đơn. Anh ngồi giữa bạn bè, nói chuyện tếu hay pha trò, nét cô đơn ấy cũng không chịu đi chơi chỗ khác. Và nhất là, dáng anh đi giữa Sài Gòn chật chội mới lộ rõ từng bước bình thản của sự cô đơn... Ở đâu và lúc nào, anh cũng vậy.

           Cô đơn, căn bệnh mãn tính trong đời & thơ Cao Thoại Châu là nỗi cô đơn làm nên những thi vị ý nghĩa không phải cho bản thân anh nữa, mà là cho những người thích đọc thơ anh và hiếm hoi những người anh xem là bạn. Và tôi biết, anh không có bạn thiết.

       Em không uống nên có ta lẻ bạn / vòng tay ôm hồ rượu thấy mênh mông / rượu đã hết hay mắt ta vừa cạn / hay hồn ta rung chuyển đến tang thương / ... / Có ta trong một toa tàu trắng / tỉnh rượu nằm nô rỡn một mình / có em còn đứng sau khung kính / có nỗi buồn gửi một toa riêng... Hai anh em ít có dịp gặp nhau, lần nào cũng vậy, khi chia tay, trong tôi những lời thơ ấy lại dội về, tôi lại thấy tôi thời mới lớn “trong một toa tàu trắng” và thấy cả “nỗi buồn gửi một toa riêng” của anh vẫn y nguyên như thế từ đó tới giờ.

        Tôi thấy tôi nợ anh khá nhiều qua Mời Em Uống Rượu và phần lớn những bài thơ anh viết trước 1975. Tôi thấy tôi nợ chính tôi một giải trình chân thật về sự vi diệu của niềm cô đơn kiêu hãnh. Tôi ngỏ lời, và anh đồng ý xuất bản tập thơ này.

        Quá trình tập hợp bản thảo không đơn giản như hai anh em từng nghĩ lúc ban đầu. May là văn hữu ở khắp nơi giúp sưu tầm ở tất cả mọi nguồn có thể, nên bản thảo cũng tạm ổn. Một lời cảm ơn không thể là đủ trước tấm lòng và sự nhiệt thành ấy của mọi người.  Thôi thì... cùng mời nhau “uống rượu”!

          Khi anh hỏi ý kiến về tựa cho tập thơ này, tôi nói ngay không cần suy nghĩ: Mời Em Uống Rượu. Thật đồng điệu, anh đồng ý ngay và còn nói thêm, chính anh cũng muốn dùng tựa bài thơ này làm tựa cho cả tập, vì nó gần như là máu thịt của anh trong giai đoạn đó. Tôi muốn bổ sung, và của cả tôi, thời đăm đắm bài thơ này và học được từ đó bài học vỡ lòng về niềm vi diệu của sự cô đơn.

 

                                                                                              NGUYỄN LIÊN CHÂU

Các tin đã đăng:
Tuyển tập những sáng tác và bài viết đặc sắc của những tác giả tên tuổi, đa dạng đề tài và nhiều bản sắc riêng...

Chủ trương: Nguyễn Liên Châu
Mọi thư từ, bài viết xin gửi về vantuyensaigon@yahoo.com
Copyright @ vantuyensaigon.net