Bởi cái tính cháu hay giúp người nên anh em xe ôm đặt tên cho cháu là anh Hai Sài Gòn, mà cháu ốm nhách nên kêu là Hai Ốm cho tiện… (Võ Anh Cương)
Nhân danh những kỷ niệm tốt đẹp, những tình cảm đã có giữa hai người, nhân danh những năm tháng thơ mộng nhất của một đời người, hãy làm cái gì đó đi Toàn, mấy mươi năm co ro, khép kín chưa đủ sao Toàn?... (Ngô Đình Hải)
Hắn nhìn bó hoa. Ừ! Đã chắc có gì là thật. Như những chuyện tình của hắn, đến rồi đi, mỗi một cuộc tình chỉ là những vui buồn vài ngày tháng, không lưu lại trong hắn chút băn khoăn hay tiếc nuối gì. Hắn tự bằng lòng với điều đó, vì hơn ai hết hắn biết mình chẳng có gì để giữ nó lại… (Ngô Đình Hải)
Ðể tưởng niệm nhà văn Phụng-Hồng tức Nhà thơ Hoàng-Việt-Sơn, Hoàng-Vũ-Bão Và Cố Chuẩn Tướng Nguyễn-Bá-Liên… (Điệp Mỹ Linh)
Lúc chập choạng nhá nhem mặt người, họ túm tụm thì thào với nhau, người thì bảo ông trời không có mắt, vì nếu có mắt ông đã chẳng để mảnh đất màu mỡ thành mảnh đất chết; hay ông trời ngó nghiêng ngó ngửa, vì nếu ông trời ngó thẳng ông đã chẳng để họ rơi vào tỉnh cảnh hiện nay… (Hồ Việt Khuê)
Ánh trăng xuyên qua các kẽ lá tạo thành vô số vệt sáng như muôn ngàn bông hoa đính trên thảm cỏ. Ở đó, hai bóng người đang quấn lấy nhau, hiến dâng cho nhau, tận hưởng niềm hoan lạc tột đỉnh chưa từng có trong đời… (Phạm Hữu Hoàng)
Nàng cảm giác lời nói vọng ra từ đâu đó chứ không phải từ miệng người đầu kề tay ấp với mình. Nàng quay lại vẫn hắn với những động tác khi sáng, tư thế trồng chuối, hai tay bước đi về phía bàn ăn… (Văn Thành Lê)
“Mười hai năm hầu như đêm nào cũng đến đây. Đến cái bar tồi tàn này để tiêu xài cuộc đời mình…!”. Bỗng dưng hắn có cảm tưởng như con cò phía trước mặt hắn không hề biết bất cứ giá trị gì của sự liên quan giữa thời gian và cuộc đời!... (Nguyễn Thái Bình)
- Tình cảm cũng vậy thôi, đã đánh mất rồi không bao giờ tìm lại được, cháu hiểu không? Quỳnh này, cháu là một người nhạy cảm, nhìn mắt cháu bác biết rồi cháu sẽ khổ vì tình cho xem! - Bác nói tiếp, dường như không phải cho tôi - Tình yêu là gì mà ai cũng lao vào thế nhỉ!?... (Võ Anh Cương)
Chiếc xe chạy dọc theo con đường quê im vắng. Những mái nhà lụp xụp, những chiếc xe cũ kỷ và những vườn trồng hoa màu thấp thoáng trong ánh đèn khiến Hector nhớ nhà, nhớ quê đến muốn khóc!... (Điệp Mỹ Linh)
Các tin đã đăng:
  1 2 3 4 5 6 7 8 9 10  
Tuyển tập những sáng tác và bài viết đặc sắc của những tác giả tên tuổi, đa dạng đề tài và nhiều bản sắc riêng...

Chủ truong: Nguyễn Liên Châu
Mọi thư từ, bài viết xin gửi về vantuyensaigon@yahoo.com
Copyright @ vantuyensaigon.net