Thơ LÊ NHO QUẾ SƠN

Giá là thiền sư rong chơi lục đạo / Giá là ẩn sĩ vui thú trúc lâm / Thì tóc em đâu buộc anh vào tục lụy / Ngày tháng tiêu dao đâu mất thuở tay cầm… (Lê Nho Quế Sơn)

THƯ GỬI CÔ GIÁO SẮP ĐI DẠY XA


Em đi rồi chắc anh buồn lắm

Góc phố hẹn hò đã nhuốm nhớ nhau

Thà đứng như trụ đèn hứng ồn ào bụi bặm

Còn được thấy em bước chậm qua cầu

 

Nếu là gã trái tim nằm trong túi áo

Kẻ hoang đàng ném thời gian ngoài cửa

Anh sẽ không đau cơn nghẹn ngực mình

Không hối tiếc được gần nhau vô giá

 

Giá là thiền sư rong chơi lục đạo

Giá là ẩn sĩ vui thú trúc lâm

Thì tóc em đâu buộc anh vào tục lụy

Ngày tháng tiêu dao đâu mất thuở tay cầm

 

Anh biết rồi đây chủ nhật chia hai

Cầu chữ Y có hai phía gầy vai

Mười ngón tay anh sẽ gầy đi một nửa

Mặt anh không lâu sẽ mọc ra dài!

 

Giá được em còn hoài hoài trễ hẹn

Anh thề sẽ không răng nghiến, bậm môi

Uống hai ly café không hề biết đắng

Lúc gặp nhau chỉ thấy mắt anh cười

 

Này cái người yêu dấu nhất đời ơi!

Mấy ngày nay mở cửa - Lại anh rồi

Giả như đã phiền lòng bố mẹ

Thì xin em cũng đừng vội trách anh

 

 

BÀI THƠ CÒN DANG DỞ


Tôi khổ. Tôi buồn đau

Tôi ôm đầu

Tôi giận mình bất hạnh

 

Bỗng dưới lầu có tiếng hát thanh thanh

Rồi tiếng dép vội vàng lên nhanh

Cô bé ùa vào phòng tôi như cơn lốc

Vai quàng cặp

Tung tăng đôi bím tóc

Đôi mắt đen chợt khựng lại tròn xoe

        - Chú ơi sao chú buồn thế!?

Cháu mới học bài này cháu hát chú nghe

 

Rồi cô bé gọi chim sơn ca

Bay về hót trong gió mát

Gọi ban mai nắng hồng dào dạt

Ngàn hoa tươi dưới ánh mặt trời

 

Tôi đứng. Tôi đi. Tôi cười

Tôi vỗ tay theo bé hát

Tôi có là gì nào có nghĩa gì đâu

Tại sao tôi phải thế này

Tôi phải thế kia

Thế giới này chẳng vì tôi đâu nhé!

 

Và lặng lẽ

Tôi để đôi dòng lệ

Tuôn cho lòng sạch trong…

 

 

NHƯ LÀ ĐỒNG DAO

 

Quảng trường thênh thang

Tháp chuông cao vút

Dưới trời mây đục

Cây cối xanh rờn

Gió sạch và thơm

Café môi ngọt

 

Tôi ngồi im ngắt

Nhìn theo chân ngà

Phía xa, bồn hoa

Bồ câu đáp xuống

Vui nghe văng vẳng

Chuỗi cười trẻ thơ

 

Như chưa chiều nào

Thanh bình như thế

Trong như giọt lệ

Nhỏ xuống hân hoan

Xanh như cây cỏ

Sau mưa nồng nàn

 

Mấy ngã trần gian

Không còn dị biệt

Trời là. Đất là

Ngàn năm không hết

 

Hồn tôi đừng già

Tim tôi đừng chết

Đường đến còn xa

Bài thơ hay nhất

 

    LÊ NHO QUẾ SƠN

Các tin đã đăng:
Tuyển tập những sáng tác và bài viết đặc sắc của những tác giả tên tuổi, đa dạng đề tài và nhiều bản sắc riêng...

Chủ truong: Nguyễn Liên Châu
Mọi thư từ, bài viết xin gửi về vantuyensaigon@yahoo.com
Copyright @ vantuyensaigon.net