Thơ THANH TRẮC NGUYỄN VĂN

Em đi mãi / Với nụ cười trong mắt / Dẫu nhánh cỏ thơm sớm gãy vụn xa lìa / Bóng nguyệt ấy sáng nay vừa lặn tắt / Sẽ lại sáng bừng / Nửa quả đất / Phía bên kia... (Thanh Trắc Nguyễn Văn)

LI DỊ

 

Tôi ném vào em những bê tha phóng đãng

Em ném vào tôi những ích kỷ dã tâm

Ta ném vào nhau những đau thương gãy vỡ

Thời gian ném trả ta những quả đắng lạc lầm.

 

 

ĐIỀU ƯỚC

 

Người có tài xin thêm tài

Người có sắc xin thêm sắc

Thằng bé mù mồ côi chỉ xin một điều duy nhất

Được nghe tiếng mẹ gọi trong đời...

                  

 

PHÚT LÂM CHUNG CỦA MẸ

 

Mẹ sinh con từ muôn vàn đau đớn

Mẹ nuôi con bằng dòng sữa ngọt cuộc đời

Mẹ lo lắng cả khi con thành đạt

Mắt đã nhắm rồi giọt lệ vẫn còn rơi…

 

                        

BI KỊCH

 

Ngày theo chồng em khóc với hoàng hôn

Và hồn em đã thuộc về ta mãi mãi

Giờ cướp lại em bằng bạc tiền vung vãi

Ta được thân xác em nhưng lại mất linh hồn!

 

                            

YÊU VÀ XA

 

Một người tiễn một người đi

Một vầng trăng lệ chia ly một người

 

Xa xôi cũng đã xa rồi

Xa lòng, xa mặt sao lời cũng xa?

 

Lá vàng vàng nát phong ba

Mùa xuân về lại, người xa không về.

 

Cầm tay còn nửa câu thề

Nửa lang thang nhớ, nửa lê thê buồn

 

Chưa thương chớ nói lời thương

Chưa xa chớ để đôi đường chia xa

 

Cô đơn gió lạnh gian nhà

Nhai cơm cơm hẩm, nhắp trà trà thiu

 

Trăm lần vẫn nói không yêu

Một lần xa vắng trăm chiều ngẩn ngơ

 

Câu yêu nông nổi dại khờ

Câu xa lặn hụp bến bờ thương đau

 

Lá trầu chẳng thắm duyên cau

Xuống đò đò đắm, qua cầu cầu trôi

 

Đã yêu yêu chỉ một lời

Chẳng yêu dẫu sống trọn đời: không yêu!

                  

 

NGƯỜI ĐI TÌM HOA

 

Tôi đi tìm hứng mai vàng

Hoa vừa mới nở đã tàn còn đâu

Mùa xuân nước chảy chân cầu

Tìm hoa bỗng nhặt nỗi sầu mênh mông

 

Tôi đi tìm hứng hoa hồng

Nụ hoa đỏ thắm bềnh bồng hơi sương

Vườn ai kín cổng cao tường

Tìm hoa lại gặp nỗi buồn cách ngăn

 

Tôi đi tìm hứng bằng lăng

Màu hoa tím ngát tháng năm học trò

Tuổi thơ rơi rụng bao giờ

Tìm hoa chỉ thấy bụi mờ lối xưa

 

Tôi đi trong nắng rồi mưa

Tìm hoa tìm đến bây giờ: tay không!

Một chiều lóng ngóng bên sông

Tìm hoa chợt vướng hương nồng tóc em.

                  

 

BIỆT KHÚC

 

Tạm biệt nhé

Vành trăng ngoan của cỏ

Áo mỏng em bay tha thướt về trời

Ta ở lại với nỗi buồn của gió

Mãi lang thang tìm từng mảnh sao rơi

 

Mong manh thế?

Những vần thơ nạm ngọc

Bỗng vỡ tan trong bão táp vô thường

Thiên thần hát

Hay thiên thần bật khóc?

Cung đàn trầm lấp lánh những hạt sương

 

Em đi mãi

Với nụ cười trong mắt

Dẫu nhánh cỏ thơm sớm gãy vụn xa lìa

Bóng nguyệt ấy sáng nay vừa lặn tắt

Sẽ lại sáng bừng

Nửa quả đất

Phía bên kia...

 

                      THANH TRẮC NGUYỄN VĂN

Các tin đã đăng:
Tuyển tập những sáng tác và bài viết đặc sắc của những tác giả tên tuổi, đa dạng đề tài và nhiều bản sắc riêng...

Chủ truong: Nguyễn Liên Châu
Mọi thư từ, bài viết xin gửi về vantuyensaigon@yahoo.com
Copyright @ vantuyensaigon.net