Thơ NGUYỄN ĐỨC DŨNG (2)

về ngồi bên suối mà chơi / nghe rong rêu mọc quanh đời thiết thao / lẫn tôi trong biếc xanh nào / lòng như lá nọ rụng vào trôi kia… (Nguyễn Đức Dũng)

RIÊNG VỚI NGƯỜI YÊU KHÔNG THỂ LÀM ĐÁM CƯỚI

                                      

                                                        “Nghĩ mình phận mỏng cánh chuồn

                                                        “Khuôn thiêng biết có vuông tròn cho chăng?

                                                                                            Nguyễn Du

 

không còn gì để nói với nhau

anh bòn mót chút niềm tin cuối cùng sót lại

chút hy vọng cuối cùng sót lại

dâng hiến cho tình yêu chúng mình

 

anh đã yêu như mọi người đã yêu

một tình yêu rất đỗi tự nhiên

anh đã sống và mọi người đã sống

cho một niềm thiêng liêng

 

điều bình dị tưởng chừng không thể khác

lại đùa nhau đến dở khóc dở cười

chúng ta kéo quá dài cơn mộng du trên chiếc giường mang tên hạnh phúc

biết bao giờ tỉnh giấc em ơi

 

run rẩy trong ngực này trái tim người đúng nghĩa

sao lại muốn anh làm con thú nhỏ khoe duyên

đeo đuổi giấc mơ ngược thói thường nhân loại

em biến hai ta thành kẻ tật nguyền

 

 

BOLÉRO

 

Chẳng khác sáu câu mùi đến thế

hai mùa mưa rồi ba mùa mưa

những - mùa - mưa - kiểu - mới

mẹ sũng nước áo tơi đòn gánh quằn hai buổi chợ

cha thánh thót mồ hôi muối mặn cánh đồng

 

Em lộng lẫy mi dài váy ngắn

rực rỡ đèn màu sân khấu rực rỡ dàn phụ họa

cong mình múa may nhởn nhơ cười tạo hình

khoe những đường cong

minh họa cho bài hát về quê hương và đấng sinh thành

 

Em hát về cổng làng đã trở thành cổ tích

về cây đa bến đò giòng sông phận người

trôi đi trôi đi

sự trôi đi lạnh lùng

sự bồi lở lạnh lùng

cả phù sa kia cũng lạnh lùng

cả màu mỡ phì nhiêu kia cũng lạnh lùng hóa chất

 

Nghe em hát về mình mẹ khóc

không hiểu điều xảy xa

nghe em hát cha lặng im thở dài đốt thuốc

khói bay lên trời một câu hỏi

 

Mẹ nhớ như in chiếc nôi tre cha đan trước ngày chuyển bụng

mẹ nhớ câu hát à ơi thấm đẫm ngãi nhơn bao đời truyền dạy

mẹ nhớ cái bớt son trên người đứa con bụ bẫm

mẹ nhớ nỗi niềm đợi trông của mẹ

 

Nghe em hát về mình

cha trừng mắt nhìn ra trước cổng són hai giọt lệ

mỗi bận em về thăm vẫn hình hài núm ruột thương yêu như của báu

không làm thể nào từ bỏ điếu sâu kèn

 

 

VỀ NGỒI BÊN SUỐI

 

về ngồi bên suối mà chơi

nghe rong rêu mọc quanh đời thiết thao

lẫn tôi trong biếc xanh nào

lòng như lá nọ rụng vào trôi kia

 

đất trời khởi sự phân chia

buồn vui vân cẩu sơn khê đổi dời

như nhiên hoa cỏ không lời

vẫn bày ra cuộc chơi người lầm mê

 

cạn lòng chẳng ngại khen chê

sân si tôi hỏi đi về những đâu

cùng dòng không nỡ đùa nhau

về ngồi bên suối nghìn sau cũng… là

 

 

GHI Ở CẨM HÀ

 

Dưới lớp cát kia Cha nằm ở đâu

khói hương không nói gì

con quỳ lạy đây đất trời Cẩm Hà

chang chang nắng

 

Dưới lớp cát kia bỗng nhiên sa mạc

đòi bao nhiêu nước mắt

con vắt đến giọt cuối cùng

không thấu lặng im

 

Không thấu niềm con kinh sợ nghĩa đoạn trường

thương Cha một đời khó nhọc

một đời lặn lội gian truân

nghiêng vai lệch dáng

 

Thương một đời người rồi sẽ hư không

sau hành trình lưu lụy

ta sinh ra để làm gì

con súc sắc số phận

quay

quay

dừng lại điểm nào đang chờ đợi

trong ô kẽ giới hạn giữa lầm than đớn đau hạnh phúc

giữa được và mất

hân hoan và tủi nhục

trò đánh đố rủi may trêu ngươi vào số phận con người

 

Dưới lớp cát kia chang chang nắng Cẩm Hà

thưa Cha!

thắp lửa

xin một lần reo vui cháy hết đời con

những chân hương phẩm màu nhuộm tím

 

                                                                 NGUYỄN ĐỨC DŨNG

Các tin đã đăng:
Tuyển tập những sáng tác và bài viết đặc sắc của những tác giả tên tuổi, đa dạng đề tài và nhiều bản sắc riêng...

Chủ truong: Nguyễn Liên Châu
Mọi thư từ, bài viết xin gửi về vantuyensaigon@yahoo.com
Copyright @ vantuyensaigon.net