Thơ NGƯNG THU (2)

Nỗi niềm vẫn thế nỗi niềm thôi / Mưa giăng lối vắng mưa giăng trời  / Đường khuya ướt đẫm đường khuya lạnh / Tôi lẻ loi về tôi lẻ đôi… (Ngưng Thu)

THÁNG BA VỀ CHẠM MỘT CON ĐƯỜNG

 

Gõ nhịp đều lên phím nhớ một thời thương

Năm tháng dẫn mùa đi dọc Giêng hai để chạm một con đường

Con đường ve ngân lên vùng kỉ niệm

Con đường chiều mưa đẫm ướt mùa hoa

 

Em có nghe không?

Cơn gió mùa xuyên cả rét tháng ba

Thoáng bâng quơ cũng tìm về nỗi nhớ

Kỉ niệm chôn sâu dưới bộn bề duyên nợ

Tháng ba ngời xanh những búp non yêu

 

Em biết không em?

Khi tình anh… hồ gợn sóng dập dìu

Cũng rạo rực trào dâng mùa nuớc nổi

Tháng ba về khúc ve ngân bối rối

Lời tự tình theo gió có còn bay?

 

Tháng ba về còn có những đắm say

Hưong mùa cũ rêu hờn trên vách nhớ

Hãy khất thực thêm mùa…

Tháng ba mùa thêm nữa 

Để ta về chạm một khúc thơ ngân

Tháng ba mùa hương mãi mối tình xanh.

 

 

NỖI NIỀM VẪN THẾ

 

Nỗi niềm vẫn thế nỗi niềm thôi

Mây bay ngang núi mây bay rồi

Lòng ai thổn thức lòng ai nói

Đừng xa tình nhé đừng xa xôi

 

Nỗi niềm vẫn thế nỗi niềm thôi

Thương nhớ rồi xa thương nhớ hoài

Ngoài hiên trăng rụng ngoài hiên gió

Một mình tôi ngó một mình tôi

 

Nỗi niềm vẫn thế nỗi niềm thôi

Mưa giăng lối vắng mưa giăng trời 

Đường khuya ướt đẫm đường khuya lạnh

Tôi lẻ loi về tôi lẻ đôi

 

Nỗi niềm vẫn thế nỗi niềm thôi

Ngàn sao sáng rọi ngàn sao rơi

Xin người ơi hỡi xin người hãy

Thương chỉ một người thương chỉ tôi!

 

 

ANH HỎI EM ĐANG LÀM GÌ?

 

Em vẫn ngồi đây thềm hạ vắng

đong đưa gió vỗ mái hiên nhà

mây ngang trời nói mây buồn lắm

nắng thì rất bận nắng đi xa

 

Em vẫn ngồi đây quên giấc trưa

đôi hàng dâm bụt ướt cơn mưa

bâng khuâng phố núi bâng khuâng nhớ

nỗi nhớ người xa nói sao vừa

 

Em vẫn ngồi đây nghe biển ru

khúc tình ca lẫn khúc mơ du

lặng nghe âm sóng chồng lên sóng

gợn chút tàn phai đã… mặc dù

 

Em vẫn ngồi nghe mưa gió đi 

mây qua song cửa mây thầm thì

lời thơ muôn thuở còn ươm đẫm

níu bước ai về chưa muốn đi

 

Em vẫn ngồi đây mơ nắng lên

chiều nghiêng nghiêng bóng đổ bên thềm

hiu hiu gió gợi hồn thi sỹ

nghe tiếng thơ lùa trong gió êm

 

Bên vườn hoa vẫn mấy đóa tươi

tìm đâu màu mắt thuở đôi mươi

ngày xưa ơi! có quay về lại

gieo khúc tình thơ, khúc yêu người.

 

 

NỖI NHỚ NGHIÊNG VÀO ANH

 

Trời tháng Giêng lênh loang từng góc phố

sáng nay vui 

nắng nhảy múa hiên nhà

bầy sẻ nhỏ vườn sau 

về ríu rít

gió xuân vờn 

khao khát khúc tình ca

 

Lúa đương thì...

con gái mặt như hoa

bóng ngày lăn qua lũng ngàn dâu bể

bao ngọt đắng 

chuyện đời luôn vẫn thế

hạnh phúc xanh ngời 

xuân nay ghé về thăm

 

Phố rêu mờ hay lòng đã trăm năm?

nhớ hạt mưa 

thương những miền bão lũ

dòng sông trôi 

cứ trôi màu nước cũ

phím dương cầm lả lướt 

khúc Hương xưa*

 

Khóm hoa vàng trước ngõ đong đưa

bánh mứt xôn xao hiên nhà nắng 

như vừa…

em tóc chấm ngang vai

em mười tám

lối hoa vàng năm ấy nụ môi thơm

 

Em vẫn yêu người 

đường xưa dẫu xưa hơn

phố vẫn xanh 

ươm tình em thầm kín

cơn mưa rớt xuống chiều thơ bịn rịn

anh có về qua lối nhỏ hoàng hoa?

 

Em cứ đợi chờ

dẫu gió đông qua

em không khóc trong những lần xa cách

bởi yêu anh là tình yêu rất thật

cánh én chao mình 

nghiêng nỗi nhớ vào anh

 

* Hương xưa: Nhạc Cung Tiến

 

                                             NGƯNG THU

 

Các tin đã đăng:
Tuyển tập những sáng tác và bài viết đặc sắc của những tác giả tên tuổi, đa dạng đề tài và nhiều bản sắc riêng...

Chủ truong: Nguyễn Liên Châu
Mọi thư từ, bài viết xin gửi về vantuyensaigon@yahoo.com
Copyright @ vantuyensaigon.net