Thơ HUỲNH MINH LỆ (3)

Anh sống như cây cỏ / Hồn nhiên đến dại khờ / Nên đôi lần vấp ngã / Mà vẫn còn ngây thơ… (Huỳnh Minh Lệ)

YÊU EM NHƯ LÁ SỚM

 

Yêu em như lá sớm

Trong ngần giọt sương mai

Anh sợ ngày nắng lớn

Tan biến một hình hài

 

Yêu em như trái chín

Đã mùi lâu trên cành

Làm sao anh vói tới

Cả một đời quẩn quanh

 

Yêu em như lúa mới

Trải vàng ươm cánh đồng

Anh vô duyên đứng đợi

Mùa màng đã gặt xong

 

Yêu em như mới lớn

Dõi theo bóng áo dài

Của một thời đưa đón

Tay chưa từng trong tay

 

Yêu em như làn suối

Bàng bạc một màu mây

Một mai anh về núi

Ngàn đời cánh chim bay.

 

 

MỘT LẦN BÌNH YÊN

 

Người họa sĩ tật nguyền

Ngọn hải đăng hoang phế

Chờ nghe những âm quen

Bước chân về khe khẽ

 

Một năm rồi hai năm

Vỗ hoài con sóng cũ

Đôi mắt đã quầng thâm

Cánh chim bay biệt xứ

 

Ngọn hải đăng gãy đổ

Người họa sĩ chết rồi

Bức tranh đành lở dở

Những mảng màu đơn côi

...

 

Tháng ngày dài hoang phế

Câu thơ bỗng tật nguyền

Về đi, về em nhé!

Chờ một lần bình yên

 

Ngọn hải đăng - là em

Soi đời anh tăm tối

Về đây, gót hài êm

Hai bàn tay cứu rỗi.

 

 

PHỤC SINH TÔI

 

Em vẽ lên hồn tôi

Một mảng màu ấm, nóng

Em phổ vào nhạc - tôi

Những bài thơ khát, bỏng

 

Bức tĩnh vật của tôi

Có gì ngoài bóng tối

Có gì ngoài phai, phôi

Có gì ngoài sương, khói?

 

Khung nhạc của hồn tôi

Trước khi em bước tới

Có gì là vui đâu

Những nốt trầm vời vợi

 

Em đã phục sinh tôi

Ơi em - người cứu rỗi.

 

 

CHIM BAY

                    Mến tặng D.

 

Một cánh chim non nớt

Bay trong trời bão giông

Quê nhà chìm xa khuất

Nghe muối xát trong lòng

 

Đôi mắt tròn ngơ ngác

Hồn còn mộng học trò

Những đêm dài thất lạc

Nước mắt đầm giấc mơ

 

Rồi một ngày bóng xế

Chim nhớ cội bay về

Nhưng sông đời đã trễ

Còn đâu chuyến đò quê

 

Giờ những đêm xa xứ

Thảng thốt tiếng tàu khuya

Sân ga buồn năm cũ

Đã vĩnh viễn chia lìa.

 

 

TRÁI TIM TRONG TRẺO

 

Anh sống như cây cỏ

Hồn nhiên đến dại khờ

Nên đôi lần vấp ngã

Mà vẫn còn ngây thơ

 

Với trái tim trong trẻo

Anh yêu quí cuộc đời

Lắm khi đời bạc bẽo

Buồn một phút rồi thôi

 

Đất dù cằn sỏi đá

Vẫn nuôi nổi đời cây

Rừng đại ngàn rụng lá

Khi chim phải xa bầy

 

Biển vô vàn con sóng

Vẫn biết vỗ về đâu

Có giây nào đời sống

Ta không cần đến nhau?

 

                                 HUỲNH MINH LỆ

Các tin đã đăng:
Tuyển tập những sáng tác và bài viết đặc sắc của những tác giả tên tuổi, đa dạng đề tài và nhiều bản sắc riêng...

Chủ truong: Nguyễn Liên Châu
Mọi thư từ, bài viết xin gửi về vantuyensaigon@yahoo.com
Copyright @ vantuyensaigon.net