Thơ CHÂU ĐĂNG KHOA (4)

Phết lên tóc mùa sương / lật ngửa ngày / từng giây ri rỉ / nhểu / đồi mồi ngạo nghễ khô da… (Châu Đăng Khoa)

HỒ NHƯ…

 

Vẽ vòng tròn bằng compa
đưa xa xa
ngắm…
ồ!
mắt ai vô tư thế
mắt ai giọt nắng tinh khôi
mắt ai tròn xoe kinh ngạc
em bé ơi!
hãy soi sói hồn nhiên bình yên vòng nguyệt quế
nỗi người xao xác
lưỡi dao lam đang cắt lát em à!

Vẽ vòng tròn bằng tay
ôi…
long lanh quá
mắt em long lanh quá
thăm thẳm càn khôn
hun hút cõi ta bà 
ngựa vó cùn chân
nhạc phù vân 
hồ như chiều gần đến
suối uyên nguyên giản dị tay mến vai

Vẽ vòng tròn bằng môi
gửi cuộc người ngắn ngủi
hồn đời đắm đuối
lặng ủ khôn nguôi
vòng tròn lăn tiếng cười bỗng dại
lắng nghe gió len khe khẽ lá
rụng tờ kinh mệt lả
lơ bay

Vẽ vòng tròn vây khốn ý 
ý xổm ngồi 
chóng mặt những vòng quay
ẩn hiện thị phi
nhấp nháy nhu mì
buồn vui xâu chuỗi cõng thời gian lầm lũi
bánh xe vắt kẽm gai
bánh xe nhung bọc
xoay xoáy sát na
cán sỏi đá đường xa
đường ai cũng qua khói bay tì vô ngã
tiếng khóc trẻ thơ đã ngơ ngã ban đầu
bỗng đâu
ánh sáng loé 
trắng xé triền dốc
bể dâu gai góc
vẳng tiếng mẹ ru
tôi muốn khóc...

 

TOANG HOÁC

         
Ngày rót lên phượng
tím pensée
tím hoài niệm
khúc mưa lờ nhờ té
mắt trái thơm chiều lóe
lẩy bẩy mặt sông
thao láo nỗi đau thõng ngày
cái ngày lơ mơ nhún nhẩy
mưa đen

Giọt đời trắng
rợn heo may tuổi lá
từng vấp ngã
đã lê lết tồn sinh
luýnh quýnh cuộc tình
nhét hồn nhiên căng oval nốt nhạc
cung điệu lưu lạc
lọt hành trình vô định
cello trầm
loang
ảo diệu khói

U u rét  
đầm đìa guitar
âm chưa xa đã lịm
bất tỉnh cuộc tình tử đinh hương
mê nhạc héo
u nhạc hét
chiếc bình vỡ đính hương tử đinh
cứa
đứt hết

 

Y xiêm vẫn lộng lẫy hờ buông
em thơm nức nở violette chuông
chiều thấp hơn ý
dây leo cứu sinh vách đá
mục rã
anh bám chờ


Ê ê điếng đàn quỷ mị
một chút thần linh
một hành trình kỳ dị
nhốt đau thương trong ly
ly phình hạnh phúc
uống ngọt hơi đầy ngực
toang hoác

Ngưng trắng trời đồng thảo
bản bi ca bỏng hè he he
ve rụng phơi bờ cỏ
huơ tay hốt gió
tay dang ôm mây
tung chân đá thốc
chân xổm ngồi co
đảo nghiêng điên gối bó
trống hốc

Phết lên tóc mùa sương
lật ngửa ngày
từng giây ri rỉ
nhểu
đồi mồi ngạo nghễ khô da
vò viên ném dốc đá
âm dội là tiếng hát không écho
thời gian vón cục

Hơi thở buồn viêm xoang
vẫn hiện hữu dù nói nhiều hay ít
mặc kệ thích hay không
những biện minh chủ ý
bất thình lình trở mặt
ôi mong manh
dây thun tình co thắt
vệt âm dương
vắt vẻo bất khả tư nghì

Ư ử lời thiên thu
những trú ngụ ban đầu tốc mái
tàn canh gà gáy
ban mai mờ mắt kéo mây
gửi em đây trái tim này
khuya khua trống vắng trưng bày xem chơi

Ợ chua trào khoé
mắt nứt
nẻ đau vết cắt
sẹo chưa lành nối kết những ngổn ngang
lưới sẹo giăng
hứng mơ rụng

Những huyễn hoặc ngân ngấn ẩn hiện
nâng niu từng tờ
vuốt ve từng chữ
hốc này ngụy ngữ
ngăn nọ thuật tứ
một tủ vắt máu tim anh
đỏ hình notes nhạc
xanh lướt thướt nhung từ
mắt trợn ngược chói
lòa quá khứ
ngày mới
gỗ sồi đóng đinh

Giấu hết trong gói
thắt nơ như trói một định mệnh
treo nhánh vương trà trên núi
chỉ thấy khi tròn trăng
còn một gói
mở bung ngập ký ức

 

                         CHÂU ĐĂNG KHOA

Các tin đã đăng:
Tuyển tập những sáng tác và bài viết đặc sắc của những tác giả tên tuổi, đa dạng đề tài và nhiều bản sắc riêng...

Chủ truong: Nguyễn Liên Châu
Mọi thư từ, bài viết xin gửi về vantuyensaigon@yahoo.com
Copyright @ vantuyensaigon.net