Thơ BÌNH ĐỊA MỘC

cuộc đời vay trả trả vay / nợ như thớt cối đá xay trượt đà / mai từ giã cõi ta bà / bấy giờ mới đích thị là, nợ em… (Bình Địa Mộc)

NỢ EM
 
con đò nợ lút đầu sông
mái chèo khua lỡ nhịp bồng bềnh rơi
cây đa nợ chiếc nón cời
không che nổi mẹ một thời bập bương
 
giếng nước trong nợ giọt sương
soi trăng khuyết nửa vầng thương đêm hè
đình làng nợ áng mây che
tháng ba mùa trẩy hội nghe câu hò
 
lời ca nợ nước non cho
trăm vui về bạn ngàn lo âu mình
câu thơ nợ suốt dặm trình
áo cơm đuổi bắt bóng mình loay hoay
 
cuộc đời vay trả trả vay
nợ như thớt cối đá xay trượt đà
mai từ giã cõi ta bà
bấy giờ mới đích thị là, nợ em


THỜI GIAN
 
đung đưa rồi lại đung đưa

hết mai sẽ đến ban trưa ấy mà
 
khi gần gũi lúc chia xa
ô hay, chiều sắp sửa qua thật à
 
kìa kìa bóng ngã trăng tà
vừa cầm tay đã đêm là đà sang
 
giật mình khẽ gọi thời gian
đợi ta với, bởi ta đang… dùng dằng! 

 

 

NHỮNG ĐIỀU BÍ ẨN
 
đằng sau cánh rừng đại ngàn
cổ thụ trăm năm từng cây bị đốn ngã
 
đằng sau cánh đồng lộng gió
hàng loạt dự án treo cỏ mọc lút đầu
 
đằng sau cánh cửa ngân hàng
các liên doanh, liên kết trá hình thâu tóm
 
đằng sau căn phòng tổ chức
nhân sự mới lòi ra như sơ sinh đẻ non
 
đằng sau bản án tử hình
những giọt nước mắt lăn theo chiều bất lực
 
còn nhiều nữa muôn vàn điều ẩn ức
nấp trong thơ tôi chữ nghĩa lần quần
 
và mỗi sáng chở con đi học
cổng trưởng mở ra bí ẩn vô cùng ...
 


LỜI THƯA

thế mà
tôi tưởng
tôi chưa ...
lấy vợ rồi đấy
kính thưa các người
có điều
lắm lúc vui cười
lại buồn như mới bập bươi bóng chiều

ấy là
tôi nói
tôi liều
làm bài thơ tỏ
tình yêu mến nàng
không ngờ
em đã sang ngang
thế là tôi vỡ mộng đang rất là…

bây giờ
tôi lại ê a
vòng tay
thưa hết
chị và các em
đừng xô
dạt ánh trăng mềm
ngả về tôi suốt những đêm lạnh lùng…

 

 

TÂM SỰ NGƯỜI CẦM BÚT
 
đã không biết viết thì đừng viết
đã viết được thì nên kiệm lời
đừng thả xuống đời dăm ba chữ
đọc xong chẳng biết khóc hay cười
 
cuộc sống vàng thau ngày lẫn lộn
trắng đen được mất giật giành nhau
hãy chọn cho mình một chỗ đứng
trải lòng hết thảy những bao dung
 
cầm bút bây giờ tuy rất dễ
đề tài thu hút mọi người xem
nhưng có một bài hay quả khó
nhất là nói được tiếng nói chung
 
đừng háo danh cũng chẳng tranh công
cái tâm hình thành từ cái tính
câu chữ muôn đời là câu chữ
khác nhau từng dấu chấm, phẩy thôi


THẰNG NÀO
 
thằng nào đây, giống thằng nầy
ồ không, nhìn kỷ hơi gầy chút thôi
ở xa thì giống thằng tôi
lại gần, chết mẹ, sinh đôi hổng chừng
 
thằng nào đây cũng được, nhưng
đừng ăn trộm cũng như đừng ăn gian
dám làm, dám chịu đàng hoàng
có cho, có nhận, có ngoan ngoãn ừ
 
thằng nào đây hả, hình như
mới bữa qua đói xin từ hạt cơm
áo quần rách tã rách tơm
hôm nay sạch sẽ và thơm lừng lừng
 
thằng nào chân bước ngập ngừng
tay ôm chặt bóng chiều dưng dửng chào
rằng thưa tự chốn xao lao
nửa khôn dại nửa lạc vào cõi em
 
bây giờ còn mỗi cái tên
mua ba vạn bán lại hên ba đồng
thằng nầy đích thị đàn ông
giữa trăm con, nhất định, không, tôi người


                                                 BÌNH ĐỊA MỘC

Các tin đã đăng:
Tuyển tập những sáng tác và bài viết đặc sắc của những tác giả tên tuổi, đa dạng đề tài và nhiều bản sắc riêng...

Chủ truong: Nguyễn Liên Châu
Mọi thư từ, bài viết xin gửi về vantuyensaigon@yahoo.com
Copyright @ vantuyensaigon.net