Thơ HỒ TỊNH TÌNH (5)

Symphony 2 / Tranh HỒ TỊNH TÌNH
sự trống trải như viên sỏi nhỏ / ném xuống mặt nước / âm vang một thời thơ dại / tiếng gió mang theo nỗi nhớ / giọt máu nhỏ trong tim / tím bầm / niềm đau cuộc sống… (Hồ Tịnh Tình)

BỨC TƯỜNG TÊN EM

 

anh đặt tên cho một ngày

đã qua

tên của em

cùng với bức tường cao trước mặt

 

bức tường dựng lên

có đôi mắt buồn

có bàn tay mềm

anh nhìn em

bên kia

 

bên kia xa một ngôi sao lạc

đêm qua dòng sông

tiếng sóng xa vắng

dập dìu

nỗi cô đơn mặt trời vừa chết

đêm và dòng song

 

sự trống trải như viên sỏi nhỏ

ném xuống mặt nước

âm vang một thời thơ dại

tiếng gió mang theo nỗi nhớ

giọt máu nhỏ trong tim

tím bầm

niềm đau cuộc sống

 

chữ nghĩa soi tỏ hư vô

ước mơ thành con chim nhỏ

bay khỏi lồng ngực

cùng một ngày qua

không thể nào gặp lại

thế là hết

 

ngày đã vỡ tan

sợi chỉ nhỏ không buộc được

cuộc đời đốt bằng ngọn lửa

anh xin dành lại sự im lặng

tuổi nhỏ đáng thương

nỗi trống trải

nửa cuộc đời mất dấu

 

anh xin dành lại

tình yêu

đã trót đặt dưới chân tường

một đêm sao lạc.

 

 

ĐỘC THOẠI

 

có phải tôi nhầm lẫn

khi bước lên con tàu

tôi gởi trái tim mình

ngày từ biệt

gởi thành phố

tuổi thơ tôi tan nát

gởi dòng máu

bạn bè tôi

đã mất

gởi ước mơ tôi

công bằng hạnh phúc

cho những người biết yêu nhau

ở giờ thần chết gõ cửa

 

có phải tôi đổi thay

khi ước mơ thành sự thật

bàng hoàng

trong đêm nóng bỏng

tiếng gào thét

tắt trong cổ cháy

tình yêu phản bội đặt tôi trước tuồng bi kịch

nửa đời người

nhận ra mình cô độc

mang hình bóng trần trụi tật nguyền

 

có phải cuộc đời không tốt đẹp

khi kỷ niệm quay về

đàng sau những bức tường đá

có tiếng gọi thảng thốt

của em

tôi rùng mình úp mặt xuống đất để khỏi thấy

mình trần truồng trong cơn bão táp

giữa thành phố vang động tiếng lá reo

và cơn gió mùa đột ngột

từ những thảo nguyên xa

ập đến

 

tôi đang ở đâu

thời đại của những anh hùng liệt sĩ

đi qua

với những dòng sông không tên

chảy xa con người

xa nhịp đập bình thường

ước mơ hạnh phúc

thời đại của tôi như tấm gương vỡ

phản chiếu những mảnh đời rách nát bơ vơ

âm vang những mùa chết trở về

cùng lũ quạ bay qua ngày trung cổ

 

tôi đã làm gì

trên bánh xe quay

mang thất thểu cỗ quan tài

những tình yêu đã chết

tôi có còn gì

trong hai vũng mắt sâu rướm máu

em âm thầm

ôm kỷ niệm

trông đợi tương lai đi qua

thành phố lên cơn sốt nặng nề

trên những trang báo ô nhiễm

tiếng rao giảng

lời kinh cầu nguyện

 

tôi còn gì

gương mặt của tôi

để chúng ta yêu nhau

tình yêu chấn động đầu óc

những tên giả dối điên rồ

trên tháp cao

tràn ngập tiếng cười

 

chẳng còn gì

tôi đã đánh mất bóng tối đời mình

đánh mất buổi bình minh

ngày tôi chào đời

trong tiếng reo vui những người

thân yêu

tôi đã đánh mất

em

    quá khứ

                 tương lai

                               kỷ niệm

tôi chẳng còn là tôi

nếu tôi không bắt đầu lại.

 

                                 HỒ TỊNH TÌNH

Các tin đã đăng:
Tuyển tập những sáng tác và bài viết đặc sắc của những tác giả tên tuổi, đa dạng đề tài và nhiều bản sắc riêng...

Chủ truong: Nguyễn Liên Châu
Mọi thư từ, bài viết xin gửi về vantuyensaigon@yahoo.com
Copyright @ vantuyensaigon.net